brand: Thời Kỳ Phục Hưng
Thời kỳ phục hưng: Ảnh hưởng toàn diện đến triết học và tư tưởng nhân văn châu Âu
Terms of the offer
Thời kỳ phục hưng được xem là sự hồi sinh của tinh thần nhân văn, nhấn mạnh vai trò của con người trong vũ trụ và xã hội. Trong thời kỳ phục hưng, triết học nhân văn tập trung vào nghiên cứu văn hóa cổ đại Hy Lạp và La Mã, đồng thời phát triển các quan điểm về nhân quyền, tự do và ý chí cá nhân. Các nhà tư tưởng như Petrarch và Erasmus đã soạn thảo nhiều tác phẩm có giá trị, khuyến khích con người nên phát triển tri thức thông qua học tập và trải nghiệm thực tế. Thời kỳ phục hưng còn góp phần hình thành phong trào giáo dục mới, đề cao vai trò của việc học ngoại ngữ, lịch sử và văn học cổ điển, làm phong phú tư duy và mở rộng nhận thức xã hội. Như vậy, thời kỳ phục hưng không chỉ là thời đại phục hưng nghệ thuật mà còn đánh dấu sự phát triển bước ngoặt trong việc xây dựng nền triết học nhân văn hiện đại. Thời kỳ Phục Hưng là một chương lịch sử rực rỡ của châu Âu, kéo dài từ cuối thế kỷ 14 đến thế kỷ 17, chứng kiến sự tái sinh ngoạn mục của văn hóa, nghệ thuật và khoa học sau đêm trường Trung Cổ. Văn học thời kỳ phục hưng không chỉ kế thừa các giá trị cổ điển mà còn phát triển hình thức biểu đạt sâu sắc về nội tâm con người. Các nhà văn như Dante Alighieri, Geoffrey Chaucer đã mở rộng phạm vi thể loại, từ thơ ca đến kịch nghệ, tạo ra những tác phẩm phản ánh những vấn đề xã hội và triết lý đương đại. Thời kỳ phục hưng đề cao sự tự do trong sáng tác và tính cá nhân trong biểu hiện cảm xúc, kỹ thuật tả cảnh vật và nhân vật trở nên tinh tế hơn, mang lại chiều sâu mới cho văn học. Sự kết hợp giữa kiến thức cổ điển và cảm hứng thời đại đã làm tăng tính sống động và nhân văn trong tác phẩm, góp phần làm phong phú đời sống văn hóa châu Âu. Nhờ đó, văn học thời kỳ phục hưng trở thành bước chuyển mình quan trọng giúp thể hiện tinh thần nhân văn hiện đại. Ảnh hưởng của văn hóa Phục Hưng đến văn hóa, chính trị và trí tuệ Là một phong trào văn hóa sôi động, thời kỳ Phục Hưng đã chứng kiến sự hồi sinh mạnh mẽ của văn học cổ điển, đặc biệt là tiếng Latin.